Bản thân chịu chút đau khổ, mà lầm tưởng đó là cố gắng: Nếu giấc mơ của bạn quá dễ dàng thành công, thì đừng gọi đó là “ước mơ”

Nói dễ làm, trong cuộc sống thực tại, giữa công sức và kết quả thường sẽ không có thu hoạch ngay tức thì.

Nỗ lực phấn đấu thật sự có thể thực hiện giấc mơ sao?

Diễn viên Châu Tinh Trì từng nói 1 câu “Nếu làm người không có ước mơ thì có khác biệt gì con cá ướp muối?” Câu nói đó cũng đã khích lệ mấy thế hệ người. Ước mơ này là 1 thứ quan trọng bởi thế đó, thật sự chính là 1 ly nến sáng của đời người.

Nguyên nhân của mỗi con người thành công đều không giống nhau, nhưng họ đều sẽ không quên nói có khách mua rằng bất luận đến thời điểm nào cũng đừng quên đi ước mơ là động lực chính yếu của họ.

Nhờ vậy mà lý giải bình thường nhất về ý nghĩa nhân sinh của 1 thế hệ người chúng ta chính là kiên nhẫn có ước mơ, rồi đến cuối cộng thực hiện nó.

Điều đáng ghét mà có ít người bằng lòng đối mặt là ước mơ của đa số mọi người lâu dài… đúng vậy, lâu dài chẳng thể thực hiện được.

Bản thân chịu chút đau khổ, mà lầm tưởng đó là gắng sức: Nếu giấc mơ của khách mua quá thuận tiện thành công, thì đừng gọi đó là ước mơ - Ảnh 1.

Bạn không nghe nhầm, ước mơ của đa số mọi người mãi cũng chẳng thể thực hiện được. Tại sao?

Tất cả những điều mà chúng ta gặp phải trong cuộc sống của chúng ta về căn bản có thể được chia thành 3 loại: loại thứ nhất được xác định bởi sự ngẫu nhiên, như khi tung con súc sắc; loại thứ hai được xác định bởi năng lực, ví dụ bài kiểm tra trình độ tiếng Anh cấp 6, chạy vượt rào… ; loại thứ ba cũng là loại chúng ta thường gặp nhất, được xác định bởi cả năng lực và ngẫu nhiên, chẳng hạn như kinh doanh, đầu tư, tình yêu hoặc ước mơ.

Lý do tôi luôn nói có những người trẻ tuổi về những bậc thầy gắng chí không tiếc mọi giá để theo đuổi ước mơ đến khi nhận thấy chán ghét cực độ là ước mơ của đa số mọi người không phải là xổ số thuần túy, nhưng tuyệt đối là do sự ngẫu nhiên chủ đạo.

Trong sự ngẫu nhiên mạnh mẽ trước mặt thì dù bỏ ra công sức mồ hôi nhiều hơn cũng giống như ngày đêm bên cạnh con súc sắc, háo hức nhìn xuyên qua quy luật, nhưng sự thực là khách mua chẳng thể kiểm soát được nó.

Bản thân chịu chút đau khổ, mà lầm tưởng đó là gắng sức: Nếu giấc mơ của khách mua quá thuận tiện thành công, thì đừng gọi đó là ước mơ - Ảnh 2.

Tôi nghĩ rằng khi 1 người còn trẻ, làm mỗi 1 việc đều có thể phân biệt rõ ràng mật độ ngẫu nhiên và đón nhận nó 1 một vàih bình tĩnh, và theo tôi đó là tài sản quý giá nhất.

Vậy thì trong ước mơ của khách mua, may mắn có đóng 1 vai diễn quan trọng hơn không? Khi khách mua nhận thức sâu sắc về sự ngẫu nhiên của vấn đề này, có lẽ khách mua sẽ không có cái nhìn tốt, có phải vẫn tiếp tục kiên nhẫn chứ?

Đối có tôi mà nói thì ước mơ luôn luôn đáng để theo đuổi, nhưng tôi có thể xin bạo gạn nó thế này: Phần lớn chúng ta lâu dài cũng chẳng thể nào thực hiện ước mơ đâu.

Bạn hỏi: nếu đến cả ước mơ cũng thực hiện không được, vậy còn có chuyện gì đáng để nỗ lực nữa?

Khi tôi viết những dòng này, ắt hẳn sẽ có người nói rằng: “Bạn đừng thổi tắt ngọn nến của người khác khi khách mua đang có ánh sáng của riêng mình. Bạn chẳng thể phủ định mọi người chỉ bởi vì chính mình không thích”. Thật là khó hiểu, đúng không?

Dù khách mua vừa đọc xong đoạn con súc sắc của tôi về tính ngẫu nhiên, khách mua cũng sẽ biết rằng tôi chưa từng nhận thấy nỗ lực là 1 chuyện không đáng quan tâm. Ngược lại, tôi vẫn luôn tin rằng khách mua thậm chí chẳng có tư một vàih đối mặt có tính ngẫu nhiên trước khi khả năng của khách mua chưa đạt đến 1 trình độ nhất định.

Nhưng vấn đề bây giờ là vậy cuối cộng cái gì mới được coi là nỗ lực xứng đáng? Tôi xin kể 1 câu chuyện thế này.

Năm ngoái vào thời điểm này, tôi và khách mua bè của mình đã đi về tỉnh để làm chút tìm hiểu kinh doanh quần áo và chọn lọc đi khảo sát cửa hàng.

Tôi sống ở Hà Nội vào thời điểm đó. Bởi vì đêm trước ở ngoại khu chơi có khách mua bè đến khi hết hứng thì cũng đã khá muộn. Tôi lo lắng sẽ ngủ dậy muộn làm trễ chuyến bay, nên chọn luôn ngủ ngoài quán cafe 24h, trực tiếp dựa trên ghế sofa cả 1 đêm.

Đó là lần Thứ nhất tôi lên miền cao, tháng 11 trời rất lạnh, lấy không đủ quần áo, xuống máy bay thì bị đau đầu. Và bởi vì không có đặt vé trước, sau khi ga tàu mới mua vé xe lửa, phát hiện chỉ còn lại vé đứng.

Thế là sau 1 đêm không ngủ, lạnh đến chóng mặt hoa mắt, lại phải đứng hơn hai giờ trên xe lửa. Giây phút đặt chân đến vùng cao tôi nhận thấy nỗ lực của mình đúng là không thuận tiện gì, trong tương lai nhất định sẽ ghi vào hồi ký.

Nhưng khi suy nghĩ kỹ lại, những thứ được xem là “gắng sức” này không có chút liên quan gì có việc làm tốt sự nghiệp kinh doanh quần áo của tôi cả. Huống hồ nếu tối hôm trước tôi có thể lên giường ngủ sớm hơn 1 chút, dự trù thêm chút quần áo, đặt sẵn vé xe lửa trên mạng, hoàn toàn có thể tha hồ mà đến cộng 1 điểm đến.

Sự việc lần đó như bức tranh thu nhỏ của rất nhiều việc trong cuộc sống hơn hai mươi mấy năm của tôi, đắm chìm trong những hành vi không có sự giúp ích trực tiếp đến kết quả chỉ vì chính mình chịu chút đau khổ, mà lầm tưởng rằng đó là gắng sức.

Khi tôi cuối cộng cũng ý thực được rằng tôi không phải là người duy nhất xem những hao phí vô nghĩa đó thành sự gắng sức, thì đột nhiên phát hiện hóa ra trong cuộc sống, những người mà tôi nhận thấy rất gắng sức có lẽ không thật sự cần cù bởi thế.

Nếu kiên quyết hành động theo phương hướng đúng đắn, cũng không khó để vượt qua họ.

Bản thân chịu chút đau khổ, mà lầm tưởng đó là gắng sức: Nếu giấc mơ của khách mua quá thuận tiện thành công, thì đừng gọi đó là ước mơ - Ảnh 3.

Vì sự lý giải của thế hệ chúng ta có cần cù và gắng sức hầu như toàn bộ đều đến từ trường học. Chính xác hơn là trong hơn hai mươi mấy năm đầu của cuộc sống, những người gắng sức nhất trong mắt chúng ta chính là những người dốc cực kỳ đọc sách và giải bài.

Trên thực tại, sự lý giải bởi thế khá phiến diện, vì chính mình đọc sách và giải bài đều tồn tại vì 1 mục đích vô cộng sáng rõ, chính là vượt qua thi cử.

Sự cần cù này vô cộng thuần túy, thời gian ôn tập càng nhiều, cường độ ôn tập càng cao, bình thường mà nói đều có thể trực tiếp nâng cao điểm thi cử. Mối điện thoại giữa chúng rõ ràng mà trực tiếp, ai xem cũng hiểu hết.

Nhưng chỗ tuyệt diệu của cuộc sống lại có rất nhiều việc trước khi ta chưa làm đến 1 mức độ nào đó thì hoàn toàn chẳng thể hiểu được.

Cứ như là khi học tiếng Anh, trong mười mấy năm dài đằng đẵng ấy tôi luôn tưởng tượng, phải thông qua quy trình phức tạp như thế nào, phải can thiệp toàn diện và sự gắng sức chẳng thể tưởng nổi ra sao.

Cuối cộng có 1 ngày kia, có lẽ tôi sẽ có thể vì sự học tập không kẽ hở đó mà nói tiếng Anh tương đối lưu loát như nói tiếng Việt vậy, có thể vừa nói vừa suy nghĩ, chứ không phải trước mỗi 1 câu nói phải kiến trúc dạng câu thì từ vựng, sau đó đọc thầm mấy lần trong lòng rồi trông như lưu loát mà đọc thuộc lòng ra. Ai lại không có tượng như thế chứ ?

Đáng tiếc, nó không chỉ trước giờ không được thực hiện, mà Bên cạnh đó tôi không nhìn thấy chút chiều hướng trở thành hiện thực chút nào. Đối có mỗi 1 người lập ra mục tiêu mà nói, không còn gì đau khổ hơn cảm giác này.

Nhưng sau dao động hai năm đi Mỹ, tôi đột nhiên phát hiện chính mình đã có thể nói tiếng Anh 1 một vàih lưu loát không có chướng ngại gì hết rồi. Đây không phải do tôi đã dùng một vàih thức học tập gì mới, mà là vì sau khi sang bên đó, rất ít người nói tiếng mẹ đẻ bên cạnh.

Dưới tình huống không có sự chọn lọc, chỉ có thể bị buộc phải dùng tiếng Anh để giao lưu trò chuyện và biểu đạt.

Trong quá trình này, tôi chưa từng nghiêm túc ngẫm nghĩ mỗi ngày chính mình đã tiến bộ được bao nhiêu, cũng không hề kiểm tra hiệu quả học tập qua từng GĐ, chỉ là không ngừng nghe và nói, bởi vì không có chọn lọc mà.

Mãi cho đến hơn hai năm sau, có 1 ngày kia tôi mới đột nhiên ý thức được rằng, ơ, chính mình dường như thật sự đã có thể rồi.

Nhưng tôi thật sự chẳng thể tổng kết ra là từng bước từng bước như thế nào mà làm được, chỉ là thời gian hai năm đó, tôi vẫn luôn không tình nguyện mà dùng tiếng Anh để sinh hoạt.

Bản thân chịu chút đau khổ, mà lầm tưởng đó là gắng sức: Nếu giấc mơ của khách mua quá thuận tiện thành công, thì đừng gọi đó là ước mơ - Ảnh 4.

Một người có thể có được năng lực đáng quý nhất đều giống có việc nắm vững được 1 ngôn ngữ, gắng sức mà khách mua bỏ ra chẳng thể tức thì nhận được sự báo đáp.

Thậm chí trong 1 dao động thời gian rất dài cũng chẳng có thu hoạch gì, mãi đến sau khi tích lũy đến 1 GĐ nhất định, đột nhiên bùng lên sức mạnh lớn lao, ngay cả chính mình khách mua cũng không rõ toàn bộ những việc này đã xảy ra như thế nào.

Ví dụ như rèn luyện thân thể, học tập sáng tác, hoặc là làm ăn kinh doanh. Khi khách mua đã trải qua đủ một vài kỹ năng mà khách mua có được khi sự một vàih tân số lượng cuối cộng cũng dẫn đến sự một vàih tân chất lượng, đa số mọi người cả đời cũng khó mà hy vọng đạt được, không phải vì họ quá ngu ngốc, mà hoàn toàn ngược lại, bởi vì họ quá thông minh rồi.

Nguyên lý căn bản nhất làm xuất hiện hành động của con người được gọi là phản xạ.

Chúng ta là giống loài cần tức thì được báo đáp. Vì vậy sự hiểu biết của đa số mọi người đối có địa cầu này là chưa sâu, nhưng trong nhiều tình huống, sự vật lại phát triển theo hình thức rung động ẩn nấp trong thời gian dài rồi sau đó bùng phát đột phá.

Bây giờ, tôi thường hay nhận thấy con người trong GĐ thiếu niên sẽ dễ nắm bắt được ngôn ngữ, nhạc cụ, mỹ thuật, những tài nghệ mà sau khi trưởng thành rất khó học được.

Không phải vì khi còn bé đã là thông minh bẩm sinh, mà là trẻ con rất ít khi mỗi tuần chất vấn 1 lần chính mình đã thu hoạch được bao nhiêu, đều là âm thầm luyện tập rất nhiều năm, mãi đến khi học được mới biết ồ, chính mình đã học được rồi.

Chỉ có người tin vào con các con phố tắt tới thành công mới tin 1 quyển sách đã có thể đọc hiểu Kinh Dịch, 10 câu nói tiết lộ con các con phố thành công của ông tỷ phú, câu chuyện trở thành cao thủ ghi-ta trong 30 ngày.

Nói dễ làm, trong cuộc sống thực tại, giữa công sức và kết quả thường sẽ không có thu hoạch ngay tức thì.

Sau khi rời khỏi trường học, khi chúng ta gặp phải rất nhiều việc không còn như sự gắn kết nghiêm ngặt giữa giải đề và thi cử, rất nhiều người nỗ lực đều bỏ cuộc thuận tiện, mà sự gắng sức đáng quý nhất là chọn 1 con các con phố đúng.

Những việc chẳng thể tức thì nhận được báo đáp vẫn có thể giữ được sự chuyên chú và nhiệt tình mười năm như 1, có lẽ kết quả cuối cộng không đủ để khách mua độc cô cầu bại, nhưng đủ để vượt qua nhiều người.

Bản thân chịu chút đau khổ, mà lầm tưởng đó là gắng sức: Nếu giấc mơ của khách mua quá thuận tiện thành công, thì đừng gọi đó là ước mơ - Ảnh 5.

Phải chăng trong cuộc đời của mỗi con người đều sẽ có 1 điểm thắt, sau khi vượt qua mọi thứ đều sẽ phát triển thành tốt lên?

Phía trên đã nói nhiều bởi thế, vấn đề bàn luận đều liên quan đến mục tiêu và thực hiện mục tiêu. Nghĩ kỹ thì 1 đời của chúng ta hầu như đều trải qua trong sự vật vã thực hiện mục tiêu.

Lúc học cấp 2, thầy cô nói có khách mua rằng mật độ bị loại trong tuyển sinh vào lớp 10 là cao nhất, chỉ cần vượt qua được, vào cấp 3 rồi là mọi thứ sẽ tốt thôi. Nhưng sau khi vào cấp 3 thì phát hiện không phải như thế, thầy cô cấp 3 lại nói thi đậu đại học là vào thiên các con phố rồi. Vì thế khách mua thi đậu vào đại học, vẫn là những năm tháng thanh xuân tẻ nhạt, trống rỗng, mờ mịt.

Ba mẹ, thầy cô lại nói có khách mua, tìm được việc làm là mọi thứ sẽ tốt thôi. Sau khi đi làm phát hiện phiền não và lo âu cũng vẫn còn đó. Bạn gái cho khách mua xem câu chuyện của người thành công nọ, nói có khách mua rằng đợi sự nghiệp của khách mua đạt được thành tựu rồi là sẽ tốt thôi…

Bạn đã phát hiện chưa, thật ra ở mỗi 1 GĐ của đời người này đều sẽ có những đau khổ và lo âu mới khác nhau, vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại, không có điểm dừng.

Tuyệt đối sẽ không vì khách mua vào đại học, sự nghiệp thành công, cưới được nữ thần là từ đó hạnh phúc lâu dài về sau. Nhưng mỗi GĐ cũng có niềm vui của mỗi GĐ, chẳng thể thay thế được.

Cuộc sống không phải là truyện cổ tích của Andersen, cũng không phải là phim điện ảnh Hollywood, từ giây phút lọt lòng mãi đến tận cộng của sinh mệnh đều không tồn tại điểm thắt nào sau khi vượt qua mọi thứ hạnh phúc mỹ mãn vô âu vô lo.

Mỗi 1 năm tháng đều có giá trị tồn tại của nó, không có sự phân biệt giữa giàu nghèo cao thấp, đều không nên bị phụ lòng.

Tôi có thể nghĩ đến việc làm ngốc nghếch nhất trong đời người này chính là đặt hết toàn bộ niềm hy vọng của cả đời vào 1 điểm thắt nào đó trong tương lai, mà lơ là mất niềm vui vốn có của cuộc sống.

Dù cho sau này khách mua thật sự thực hiện được mục tiêu trong chấp niệm đó, mới phát hiện nó không đẹp như khách mua đã nghĩ. Niềm vui khi còn trẻ cộng anh em chơi bóng rổ, uống coca trên sân trường, là rượu vang và golf của sau này chẳng thể thay thế được.

Nhất là ở một vài khách mua nam, đừng khi nào cũng nghĩ đợi có tiền rồi như thế này như thế kia, trước tiên không nói đến rất có thể sau này khách mua sẽ không có nhiều tiền, mà nên nhớ rằng, dù là có tiền rồi thực sự cũng chẳng thể thế nào cả.

Sinh mệnh ở ngay mỗi 1 ngày của cuộc sống, toàn bộ chấp niệm đều là vô căn cứ, chung sống vui vẻ có những người xung quanh, nghiêm túc sắp xếp vận hành của mỗi 1 ngày, dùng tâm cảm nhận cõi lòng của mỗi 1 ngày chính là ý nghĩa của cuộc sống.

Đây thực sự là điều mà tôi muốn chia sẻ nhất có một vài khách mua.

* Bài viết biểu hiện quan điểm cá nhân của tác giả.

Bí quyết thành công của “vua sao chép” Mã Hóa Đằng: Muốn phát triển thì phải nhanh nhạy và dám xông pha

Theo An Sinh

Trí thức trẻ

Căn hộ Waterina Suites nằm trong dòng căn hộ đẳng cấp nằm trong trọng điểm hành chính quận 2 thuộc phường Thạnh Mỹ Lợi, đó chính là sản phẩm liên doanh giữa Công ty Thiên Đức và Maeda Jimusho (Nhật Bản). Xem thêm tài liệu https://waterinasuites.info/#gia-ban-waterina-suites

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *