Bỏ học cấp 3 vì game, học trung cấp xong đi rửa xe, bán bánh mỳ, nhưng nhờ nỗ lực tự học mà chàng trai này rốt cuộc lại làm nghề… giảng dạy

“Hiện ở, học liên tục là cái mình đang làm. Đó không phải là chuyện mình có đi học đại học hay không. Việc học nó thực sự bắt đầu khi mình bước ra khỏi trường và tiếp tục”.

Trần Xuân Ngọc sinh năm 1991, thời trung học vì game mà Ngọc lận đận một số con phố học, từng trải qua nhiều công việc như dập thiếc, rửa xe, phân phối đồ ăn sáng… Bằng nỗ lực tự học, đến nay Ngọc đang là quản lý kinh doanh, đồng thời là 1 chuyên gia đào tạo – 1 minh chứng cho chuyện luôn có nhiều con một số con phố để đi tới đích, miễn là trên mỗi con một số con phố đó chúng ta luôn không ngừng học hỏi.

Đường học lận đận vì game

“Khi học trung học, mình học rất khá. Từ lớp 6 đến lớp 8, đều nằm trong top 5 của lớp”, Ngọc kể lại. “Nhưng dao động học kỳ 2 năm lớp 8, Internet bắt đầu vào phân khúc Việt Nam, có 1 game rất nổi thời điểm đó là Võ Lâm Truyền Kỳ. Game vô cùng hot, mình không cưỡng lại được”.

Từ lớp 8, kết quả học tập của Ngọc giảm dần theo độ tăng level trong Võ Lâm Truyền Kỳ. Đến khi thi lớp 10, Ngọc rớt cả 4 nguyện vọng, phải vào 1 trường “vớt vát”.

Vào lớp 10, Ngọc vẫn không bỏ được game. Cộng có việc nhận ra gặp khó tài chính của gia đình (ba Ngọc mất sớm, mẹ vất vả có một số khoản nợ và lo tiền học cho con), Ngọc chọn lọc nghỉ học.

Nghỉ học xong, năm 2007, Ngọc đi làm công việc dập thiếc. Việc của Ngọc là ngồi dập những miếng thiếc thừa thành hình. “Mình ngồi cái máy dập thiếc 6 tiếng/ngày. 1 tiếng người ta trả cho mình 11 ngàn. Không có đồ bảo hộ, có những ngày đứt tay, máu không cầm được, cứ chảy rỉ ra ở tay từ trưa đến chiều”, Ngọc kể.

“Sau đúng 1 năm thì mẹ lo cho tương lai của mình, mẹ nói mình nên đi học lại”. Vậy là Ngọc lại cắp sách đi học ngành IT ở trường Trung cấp chuyên nghiệp Phú Lâm – là trường Cao đẳng Kinh tế Kỹ thuật Phú Lâm bây giờ.

Nhưng việc học của Ngọc lại 1 lần nữa bị game ảnh hưởng. Từ việc chỉ chơi cho vui, Ngọc cùng một số quý khách lập 1 “business” về game: nói nôm na là cày game để phân phối tiền ảo trong game cho những người cần, lấy tiền thật.

“Cứ 11 giờ sáng đến 1 giờ đêm mỗi ngày, mình và một số quý khách miệt mài làm game”, Ngọc kể.

Cứ thế 3 năm trôi qua, Ngọc nghĩ rằng mình sẽ mãi kiếm tiền được bởi thế nên không tập trung nhiều chuyện học hành ở trường. Game giúp 1 tuần Ngọc kiếm được 4 – 5 triệu, số tiền khá tốt có cậu vào thời điểm 2008. Trong 3 năm, nhờ số tiền từ game mà Ngọc mua được xe máy, 1 giàn máy tính và còn đưa thêm tiền cho mẹ để trả nợ, rồi tự trang trải một số giá thành sinh hoạt khác.

Nhưng rồi khi những nhà phát hành game bắt đầu nhòm ngó những “business” như Ngọc và can thiệp, Ngọc chẳng thể kiếm tiền từ game nữa.

“Tự nhiên cắt hết”, Ngọc nói, “Thời điểm đó sắp ra trường, hụt hẫng hoang mang tột độ. Tại trước giờ mình nghĩ mình sẽ kiếm được tiền hoài hoài bởi thế, giờ ra trường mình không có gì hết”.

Bỏ học cấp 3 vì game, học trung cấp xong đi rửa xe, phân phối phân phốih mỳ, nhưng nhờ nỗ lực tự học mà chàng trai này rốt cuộc lại làm nghề… giảng dạy - Ảnh 1.

Ngọc và mẹ

Tốt nghiệp xong, đi rửa xe

Khi Ngọc vừa tốt nghiệp, đang loay hoay thì có 1 người quý khách rủ qua làm công việc rửa xe cho gia đình người đó. Và rửa xe trở thành việc làm chính thức Thứ nhất của Ngọc sau khi ra trường.

“Có khi mọi thứ khá tốt,” Ngọc nhớ lại.

“Thời điểm đó, làm 9h sáng đến 6h tối, thu nhập tháng 2 triệu bao ăn, nhà chủ chăm sóc mình rất tốt”, Ngọc kể. Một lần nữa Ngọc nghĩ có thể gắn bó có công việc này và không cần phải lo lắng gì cả.

Nhưng rồi cảm giác khó chịu dần dần xuất hiện. Đó là một số lần rửa xe cho khách, có những hành vi của khách khiến Ngọc nhận ra “bị xúc phạm nặng nề. Vì mình có học thức, có nhiều cái hơn họ mà phải chịu nhiều cái bởi thế. Cảm thấy không đón nhận được”.

Một hôm, Ngọc hỏi vu vơ bác rửa xe cùng về chuyện giá nhà Sài Gòn. Vì hỏi nhiều quá mà bác ấy gắt gỏng nói:“Rửa xe thì lo rửa xe đi hỏi chuyện mua nhà làm gì”.

Câu nói đó dường như đã chạm đến điều gì đó trong Ngọc, khiến cậu nhận ra mình chẳng thể rửa xe nữa, và cần phải tìm 1 công việc nào khác để có thể phát triển và một sốh tân

“Đó là sự một sốh tân lớn nhất là trong tư duy của mình”, Ngọc kể lại. Sau đó, Ngọc xin nghỉ việc, đăng ký đi học cao đẳng.

Bỏ học cấp 3 vì game, học trung cấp xong đi rửa xe, phân phối phân phốih mỳ, nhưng nhờ nỗ lực tự học mà chàng trai này rốt cuộc lại làm nghề… giảng dạy - Ảnh 2.

“Rửa xe thì lo rửa xe đi hỏi chuyện mua nhà làm gì”, câu hỏi đó đã dẫn đến sự một sốh tân tư duy của Ngọc, thôi thúc anh tìm một sốh một sốh tân và phát triển. Ảnh minh họa.

Từ nhân viên phân phối đồ ăn sáng lên quản lý cửa hàng

Vì thời gian học buổi tối, Ngọc tìm 1 công việc để làm thêm. Ngọc được quý khách trình làng việc ở 1 chuỗi phân phối đồ ăn buổi sáng. Việc này bắt đầu từ rất sớm từ 4 rưỡi sáng và kết thúc vào 9 rưỡi sáng.

“Mình nghĩ: “Wow, 4 rưỡi làm rồi. Mình có thể về sớm để ngủ để tối mình đi học. Và chọn lọc đi làm”, Ngọc kể.

Ngày Thứ nhất mắt nhắm mắt mở tới cửa hàng, nhiệm vụ của Ngọc là dự định nước để phân phối cho khách: rót nước vào ly xong, đổ đá vào và bỏ vào máy ép, cứ liên tục bởi thế.

“Đó là ngày làm việc Thứ nhất đầy ấn tượng. Mình thấy: Ồ, mình thích và sẽ nghiên cứu công việc này”, Ngọc kể. Việc dậy sớm thời gian đầu gặp khó, mệt mỏi, nhưng về sau Ngọc nhận ra thuận lợi hơn.

Theo lời Ngọc, từ khi bắt đầu làm ở hệ thống ăn sáng đó, Ngọc đã gắng sức học hỏi rất nhiều. “Những việc nào trong cửa hàng mà gặp khó, mấy quý khách khác không chịu làm, gặp khó như đứng chiên dầu bắn, nóng này nọ thì mình nói: OK, cho tôi thử”.

“Mình tiếp tục nghiên cứu thêm, gắng sức thử thêm nhiều địa điểm trong công việc, nhận nhiều việc hơn”, Ngọc nói.

“Có 1 địa điểm, mọi người cứ nói có nhau là khó lắm làm không được đâu, là làm phân phốih mỳ: đòi hỏi kỹ thuật tốt, làm nhanh, vừa nghe quý khách yêu cầu vừa lập kế hoạch, dự định sao cho tốt. Chỉ có 1 anh làm rất lâu rồi mới làm được thôi. Mình mới đặt câu hỏi, vì lý do gì mà mình không làm được, cứ yêu cầu nhưng chị cửa hàng trưởng không cho. Cho đến 1 ngày anh kia nghỉ và mình là ứng cử viên cho địa điểm đó”.

“Và mình làm rất ngon lành, tha hồ, thuận lợi”, Ngọc cười kể. Từ đó mọi công việc trong cửa hàng, địa điểm nào Ngọc cũng đều có thể đảm nhận.

“Những việc nào mà gặp khó, mấy quý khách khác không chịu làm, thì mình nói: OK, cho tôi thử”.

Điều đó làm 1 chị quản lý (người quản lý nhiều cửa hàng) chú tâm. Ngọc được yêu cầu trở thành trợ lý cho chị. “Cứ cuối giờ làm, sau khi làm ở cửa hàng xong thì đi lên doanh nghiệp có chỉ. Mình làm chị quan sát”.

Ngọc kể: “Có phần bài tập khó chị giao cho mình làm, như bài tập tính toán là ly nước cấu thành từ miếng đào miếng chanh bao nhiêu tiền, mình làm rồi để hình ảnh vô, giở cho chị xem xong chị giật mình, bảo: Không nghĩ em đầu tư bởi thế”.

Và cứ thế, Ngọc gắng sức liên tục. “Cho đến 1 ngày, 1 cửa hàng mới được mở, mình được yêu cầu trở thành cửa hàng trưởng, và đó là lần Thứ nhất trong công việc ở hệ thống ăn sáng đó, mình từ địa điểm nhân viên lên cửa hàng trưởng”, Ngọc nhớ lại.

Sau đó Ngọc trúng tuyển vào địa điểm giám sát, làm được 6 tháng thì Ngọc tiếp tục được cất nhắc lên địa điểm quản lý khu vực.

“Mình vẫn giữ việc liên tục học tập, luôn luôn chú tâm những việc nhỏ”, Ngọc nói, “Người khác làm theo cảm tính – giải đáp như thế nào thì làm theo bởi thế. Mình làm kiểu khác. Mình đặt câu hỏi, vì lý do gì mà việc này làm bởi thế, kiến thức nằm ngay trong đó là gì”.

Chính điều đó đã khiến Ngọc tiến xa trong doanh nghiệp, dù chỉ bắt đầu ở địa điểm nhân viên phân phối hàng.

Bỏ học cấp 3 vì game, học trung cấp xong đi rửa xe, phân phối phân phốih mỳ, nhưng nhờ nỗ lực tự học mà chàng trai này rốt cuộc lại làm nghề… giảng dạy - Ảnh 4.

Tuy nhiên, sau khi lên làm quản lý, Ngọc từng trải qua 1 “giai đoạn đen tối của cuộc đời”. Năm 2015, hứng chí khởi nghiệp, Ngọc nghỉ hẳn ở doanh nghiệp từng gắn bó để mở cửa hàng phở. Nhưng vì vài lý do mà Ngọc chấm dứt việc kinh doanh sau 1 thời gian rất ngắn, kèm theo đó là nỗi băn khoăn không biết mình có nên gắn bó có ngành F&B nữa hay không, không biết nên làm gì thứ hai.

“Lúc đó nghĩ rằng mình có nền móng về F&B, nhưng sau khi phân phối phở xong thì thấy không đảm bảo lắm”. Sau khi “nhắm mắt nộp đại hồ sơ”, Ngọc vào địa điểm quản lý cho 1 cửa hàng thuộc 1 tập đoàn nhà hàng lớn. Nhưng sau khi làm 3 tháng thì Ngọc xin nghỉ.

“Mình nghỉ ngay và luôn, và sẽ không bao giờ làm ngành F&B nữa. Trong 3 tháng đó mình nhận ra thứ mình làm tốt chưa hẳn là thứ mình thích”.

Bén duyên có nghề giảng dạy

Ngọc chọn lọc quay lại có hệ thống ăn sáng cũ, nhưng không ở địa điểm quản lý cửa hàng.

“Mình thử thêm việc này việc nọ, cho phép chính bản thân làm bất cứ việc nào mới mẻ, xem mình thích làm gì. Thử viết content, làm Fanpage. Tuyển dụng, phỏng vấn mình cũng làm hết. Ngay cả việc đào tạo, trước giờ mình cũng chưa làm, thì giờ mình cũng làm luôn”.

Và chuyện vui bắt đầu từ đó.

Ngọc kể về những ngày đầu đi đứng lớp đào tạo nhân viên mới: “Cái buổi mà lần Thứ nhất đứng đào tạo, thật kinh hoàng. 1 tiếng đồng hồ mình đọc được trong mắt của người nghe cảm giác: Ông nói lẹ tôi về”.

“Sau đó mình tự hỏi chuyện gì đang xảy ra, không lẽ mình dạy tệ bởi thế. Và mình nghĩ, không, mình không đón nhận bởi thế, phải làm sao để tốt hơn”.

Thế là Ngọc bắt đầu tham dự câu lạc bộ cùng đồng để học về kỹ năng thuyết trình.

“Lần sau mình cứ lôi nhân viên tới ngồi nghe mình nói. Mình còn yêu cầu doanh nghiệp là cần có lớp học để cải thiện khả năng đào tạo của mình”.

“Rồi mình nhận ra, à, đào tạo là mảng mà mình thích”, Ngọc kể.

Và Ngọc gắn bó có công việc đào tạo từ đó đến nay. Hiện nay anh đang phụ trách chính về mảng đào tạo của hệ thống ăn sáng trên, đồng thời là quản lý kinh doanh cho doanh nghiệp ở khu vực TPHCM và Đà Nẵng.

Chưa hết, hiện Ngọc còn đứng 1 số lớp dạy về kỹ năng mềm ở ngoại khu.

Bỏ học cấp 3 vì game, học trung cấp xong đi rửa xe, phân phối phân phốih mỳ, nhưng nhờ nỗ lực tự học mà chàng trai này rốt cuộc lại làm nghề… giảng dạy - Ảnh 5.

Ngọc gắn bó có công việc đào tạo từ đó đến nay.

Cũng phải nói thêm, về chuyện học cao đẳng buổi tối năm xưa, Ngọc không học được lâu – anh nghỉ học chỉ sau vài tháng. Nhưng nhìn lại cả quá trình tưởng như quá lận đận có một số con phố học hành bởi thế, Ngọc nói: “Hiện ở, học liên tục là cái mình đang làm. Đó không phải là chuyện mình có đi học đại học hay không. Việc học nó thực sự bắt đầu khi mình mới bước ra khỏi trường và tiếp tục”.

Ngọc kể, có 1 lần doanh nghiệp cho đi học về quản trị kinh doanh, anh thấy “mình học được những cái mà trước giờ mình không biết, những thứ hay quá. Lúc đó mình nhận ra giống như có 1 ngọn lửa trong mình được đốt lên. Mình nhận ra muốn học thêm”.

Ngọc tiết lộ hàng năm dành dao động 50% thu nhập cho chuyện học. Ngọc rất tâm đắc có việc học cùng một số mentor – người giải đáp. Ngọc chia sẻ: “Người bởi thế sẽ quan sát được quý khách đang phát triển lên như thế nào, nó rất khác có việc quý khách đi học, vì đi học là giáo trình chung và rất khó tiến hành được. Có người giải đáp thì khác”.

Nhạc sĩ Trần Tiến kể “chuyện nghề âm nhạc”: “Cái nghiệp nó dạy ta, bắt ta phải tử tế. Không tử tế người khác khinh!”

Thảo Thảo

Theo Trí Thức Trẻ

Bạn đang xem chuyên mục tin tuc tong hop waterinasuites.info của https://waterinasuites.info

Tìm hiểu thêm tài liệu:

==> Cho thuê Vinhomes Central Park Tân Cảng Bình Thạnh giá rẻ
==> Cho thuê Vinhomes Golden River Ba Son Quận 1 giá rẻ
==> Dự án Căn hộ De La Sol Capitaland
==> Dự án SwanBay Đại Phước
==> Dự án Swan Park Nhơn Trạch Đồng nai

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *