Nhiều người không thích khi thấy người khác tốt lên, họ chỉ đổ tại “người ta thay đổi rồi”, nhưng chính người bất biến mới là kẻ đáng sợ nhất

.Nhiều người đã quên mất những kế hoạch và ước mơ khi mới ra trường, ước mơ lớn nhất khi này của họ là tan làm sớm và không phải tăng ca

Có 1 người khách hàng từng nhắn tin cho tôi: “Bạn học của tớ đều lên sếp hết rồi, trong khi tớ vẫn còn đang đi tìm việc làm.”

Lúc đọc tin nhắn này tôi có chút giật mình, khách hàng học của tôi có người đã trở thành nghệ sĩ dương cầm, có người nay đã thành đại gia, trong khi đây tôi vẫn mãi chưa thắng nổi bệnh đình trệ, làm việc gì cũng không quyết tâm.

Tôi có cô khách hàng là thạc sĩ, từ nhỏ đã chơi đàn dương cầm. Hồi cấp ba, khi chúng tôi lên lớp học văn hóa, cô ấy đi tập đàn. Chúng tôi lên đại học, cô ấy đỗ vào học viện nghệ thuật. Khi chúng tôi bắt đầu tìm việc làm, cô ấy ra nước ngoài tu nghiệp. Bao năm trôi qua, chúng tôi đã chứng kiến cô ấy tham dự không biết bao nhiêu buổi hòa nhạc trên khắp địa cầu. Đến khi gặp lại, cô ấy đã là thạc sĩ và cưới được 1 ông chồng cũng tài giỏi không kém. Giờ cô ấy đang cộng chồng đi du lịch vòng quanh địa cầu.

Năm xưa chúng tôi đều nghĩ, làm nghệ thuật chẳng có tương lai, sinh viên một vài trường nghệ thuật đa số sau khi tốt nghiệp đều làm giáo viên. Nếu ai có thể làm giáo viên dạy dương cầm ở nhà là lương cao lắm rồi. Chúng tôi không hề nghĩ rằng sinh viên nghệ thuật còn có 1 lối rẽ khác – nghệ sĩ dương cầm.

Những việc chính mình nhận thấy xa vời, người khác đều làm hết rồi.

Lúc mới tốt nghiệp, ai cũng thích so sánh có người khác, mình vào doanh nghiệp nhà nước trong khi khách hàng vào doanh nghiệp tư nhân. Mọi người đều thích biểu hiện, nếu được vào khiến cho doanh nghiệp lớn thì đúng là con các con phố phía trước được dát vàng. Giờ nghĩ lại mới thấy những suy nghĩ trẻ con ngày xưa thật đáng xấu hổ. Lúc đây chỉ nhận thấy vào được doanh nghiệp lớn chứng tỏ chính mình giỏi giang, nhưng thật ra đây là hai việc hoàn toàn khác nhau. Vào làm không được bao lâu, đến khi bận tối tâm mặt mũi mới cảm thấy chính mình chỉ là 1 con đom đâym dưới hào quang chói lọi của doanh nghiệp lớn mà thôi, ánh sáng mờ nhạt, không có mình cũng chẳng sao.

Lúc mới tốt nghiệp, mọi người thi nhau kể về kế hoạch nghề nghiệp, nhưng thật ra đây chỉ là kế hoạch tìm việc làm. Rất nhiều người muốn ba năm sau sẽ đi du học về MBA, nhưng sau ba năm những người có thể tiếp tục chăm chỉ làm việc không oán trách chẳng còn bao người. Nhiều người đã quên mất những kế hoạch và ước mơ khi mới ra trường, ước mơ lớn nhất khi này của họ là tan làm sớm và không phải tăng ca.

Nhiều người không thích khi thấy người khác tốt lên, họ chỉ đổ ở người ta một vàih tân rồi, nhưng chính người bất biến mới là kẻ đáng sợ nhất - Ảnh 1.

Bạn có cần phải chăm chỉ thế không? Cần chứ!

Hồi mới tốt nghiệp, ai cũng thích đi khắp nơi tham dự một vài vận hành, quen biết có nhiều người, tự chính mình nhận thấy mình thật ngầu. Vì thế đi đến đâu cũng giả vờ tay bắt mặt mừng làm quen, chỉ sợ người khác không nhìn thấy mình. Bản thân luôn muốn giống như những nhân vật tầm cỡ trong một vài buổi thuyết giảng, nhưng lại lười biếng trên con các con phố hướng tới mục tiêu.

Tôi có 1 cậu em đồng nghiệp, gia cảnh thông thường nhưng rất gắng sức, làm gì cũng chăm chỉ. Tôi cộng một vài đồng nghiệp khác vẫn thường nói chuyện, cộng nhau ăn quà vặt mỗi khi tăng ca và nghĩ rằng về nhà càng muốn chứng tỏ mình càng chăm chỉ, chỉ có cậu ấy không bao giờ tham dự cộng chúng tôi. Trong công việc cậu ấy làm gì cũng tỉ mỉ đến từng chi tiết, bận tới nỗi không có thời gian về nhà.

Chúng tôi hỏi đùa cậu ấy: “Em có cần phải chăm chỉ vậy không?”

“Cần chứ, vì em không hiểu mà.” Lần nào cậu ấy cũng trả lời chúng tôi bởi thế.

Khi mới bắt đầu có một vài phương tiện truyền thông, cậu ấy nghiêm cứu H5 (tức HTML 5), trở thành người duy nhất trong doanh nghiệp biết làm H5. Lúc Weibo mới nổi, cậu ấy cũng là người Thứ nhất trong doanh nghiệp tự mình học một vàih làm một vài áp dụng thú vị trên đây. Lúc đây chúng tôi đều nghĩ cậu ấy là đồ ngốc, rõ ràng những việc khách hàng đề nghị đều có thể thuê ngoại khu làm hộ, chẳng việc gì phải tốn công nghiên cứu kỹ như thế, chúng tôi đâu có chuyên về mảng này.

Sau đây cậu ấy nghĩ việc và tự mở 1 doanh nghiệp truyền thông. Chúng tôi ai nấy đều nhận thấy tiếc nuối, rời khỏi doanh nghiệp lớn bởi thế, 1 mình vẫy vùng ngoài thương trường có khác nào tự dìm chết chính mình.

Đến khi gặp lại, cậu ấy đã mở doanh nghiệp thứ hai, tiền vốn đầu tư lên đến cả trăm triệu tệ.

Cậu thanh niên trẻ tuổi hồi đây giờ vẫn cười ngô nghê: “Em vẫn không hiểu 1 số thứ, anh chị có thể dạy em được không, anh chị làm thế nào?”

Nhiều người không thích khi thấy người khác tốt lên, họ chỉ đổ ở người ta một vàih tân rồi, nhưng chính người bất biến mới là kẻ đáng sợ nhất - Ảnh 2.

Thay đổi cả địa cầu hoặc bị địa cầu một vàih tân!

Mọi người đều không thích tham dự một vài buổi họp lớp mỗi dịp nghỉ Tết, thực chất là do nhận thấy chính mình quá kém cỏi. Ngoài mặt thì nói mình không thích nghe người khác khoe mẽ, nhưng nếu chính mình làm tốt và có chút thành công thì có lẽ lại là người đứng ra tổ chức họp lớp cũng nên.

Cùng học 1 lớp có nhau, sau mười năm, có người thành đại gia nhiều tiền của, nhưng lại có người chỉ mỗi việc không đi làm muộn cũng chẳng xong.

Chúng tôi luôn nhận thấy, sự khác biệt khi lăn lộn trong xã hội là do cha mẹ tạo cho, bởi vậy chúng tôi bắt đầu kéo giãn khoảng một vàih đôi bên kể từ ngày Thứ nhất bước vào xã hội. Có người có hoài bão lại kiên nhẫn, nhưng cũng có người nhiều hoàn hảo mà khi nào cũng chặc lưỡi thôi mai hãy làm. Thời gian trôi đi, tầm nhìn và hình mẫu của mỗi người cũng từ từ một vàih tân.

Tầm nhìn là 1 thứ rất thần kỳ, càng giữ vững càng lớn, nó giống như ham muốn vậy, nhưng chỉ cần lơ là 1 chút sẽ thu nhỏ lại, đến nỗi 1 hạt cát nhỏ cũng không còn chỗ trong “tầm nhìn” ấy. Nhắc đến tên ngốc ngồi cộng bàn nay đã làm sếp, mọi người chỉ nghĩ: “Xùy, năm đây còn không qua nổi môn toán, giờ bảo cậu ấy làm tổng giám đốc còn lâu tôi mới tin.”

Mọi người đều thích nhìn người khác bằng đôi mắt tĩnh, nhưng thật ra thứ tĩnh lại bất động ấy chính là khách hàng.

Mọi người đều không thích khi thấy người khác càng càng ngày càng tốt lên, khi nào họ cũng nghĩ người ta “một vàih tân rồi”, thật ra người bất biến mới là đáng sợ nhất.

Chúng ta lăn lộn trong xã hội này, có khi thăng khi trầm, nên luôn mong muốn có người nào đây vực mình lên. Mỗi ngày chúng ta đều nhìn những tấm gương chăm chỉ miệt mài, hy vọng đây là liều thuốc giúp giữ vững tinh thần chính mình.

Thật ra, nội dung của những câu chuyện tự lực chỉ dễ làm nói về mấy nhân tố: kiên cường, dũng cảm, kiên nhẫn, cần cù, vượt khó… Thứ chúng ta thiếu không phải những nhân tố tạo nên thành công của người khác, mà là sự một vàih tân chính mình: bỏ tính đình trệ, khắc phục lười biếng, có sự khoan dung và tự tin có chính mình.

Tôi đã từng viết 1 bài tổng kết về mười năm của chính mình, 1 đồng nghiệp hồi âm lại cho rằng: “Mười năm trước, tôi có thể tự mình lên bàn vẽ, miệng nhầm tính công thức, chế tạo ra máy móc tự động, là 1 thanh niên tri thức, mười năm sau, viết chữ phải tra điện thoại, tính tiền khi mua rau có phải bấm tay, kiếm tiền nhờ vào những thứ tôi không hiểu.”

Bạn xem, mười năm trước chúng ta hô hào phải một vàih tân thế giớ; mười năm sau chúng ta lại chính địa cầu một vàih tân.

*Trích nội dung cuốn “Giới hạn của khách hàng chỉ là xuất phát điểm của tôi”, tác giả Mèo Maverick.

Vì sao con nhà danh giá thường học tiếng Anh và nghệ thuật, con nhà thường dân lại học công nghệ và kinh tế?

Mộc Dương

Theo Nhịp Sống Kinh Tế

Bạn đang xem chuyên mục tin tuc tong hop waterinasuites.info của https://waterinasuites.info

Tìm hiểu thêm tài liệu:

==> Cho thuê Vinhomes Central Park Tân Cảng Bình Thạnh giá rẻ
==> Cho thuê Vinhomes Golden River Ba Son Quận 1 giá rẻ
==> Dự án Căn hộ De La Sol Capitaland
==> Dự án SwanBay Đại Phước
==> Dự án Swan Park Nhơn Trạch Đồng nai

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *