Nước cờ của Alipay tại Việt Nam và lo ngại thông tin cá nhân người dùng Việt sẽ bị “bán” cho nước ngoài ?

Quyền có tài liệu của người dùng đang được xem là lỗ hổng mà pháp luật Việt Nam chưa quy định cụ thể. Nó gây nên những rủi ro khi tài liệu tài chính, hồ sơ sức khỏe…của người dùng không được bảo mật mà có thể bị mua đi, phân phối lại, theo ông Nguyễn Quang Đồng, chuyên gia Viện Chính sách và Phát triển Truyền thông (IPS) – Hội Truyền thông số Việt Nam.

Chiến lược của Alipay

Ngày 10/11 vừa qua, CTCP Thanh toán Quốc gia Việt Nam (NAPAS) đã ký thỏa thuận có công ty quản lý dịch vụ chi trả của Trung Quốc (Alipay, thuộc Alibaba). Theo đó, 1 vài đơn vị phân phối hàng sẽ được cung cấp thêm 1 phương thức chi trả mới để cung cấp nhu cầu của khách Trung Quốc thực hiện chi tiêu, mua sắp bằng tiến hành chi trả Alipay.

Dù Alipay chưa được cấp phép vận hành ở Việt Nam như 1 trung gian chi trả nhưng hành động này được xem là bước chân Thứ nhất thâm nhập phân khúc chi trả trực tuyến Việt.

Báo chí gần đó cũng đã tài liệu về việc 1 đơn vị giải đáp trong nước đang giúp cho Ant Finacial (công ty mẹ của Alipay) thúc đẩy thương vụ nghiên cứu 1 fintech đình đám trong nước. Dù chưa biết danh tính của công ty này nhưng tham vọng của Alipay ở Việt Nam là có cơ sở.

Việc 1 công ty diện tích lớn như Alipay (hay bất cứ công ty nước ngoài nào) gia nhập vào Việt Nam có thể xem là 1 tin tốt thúc đẩy phân khúc chi trả điện tử trong nước nhưng đồng thời cũng đặt ra về vấn đề an ninh mạng, cụ thể là rủi ro về tài liệu người dùng.

Lỗ hổng về quyền có tài liệu

Dự thảo Luật An ninh mạng Việt Nam do Bộ Công an chủ trì soạn thảo được trình Quốc hội cho ý kiến ở kỳ họp thứ 4 và thông qua ở kỳ họp thứ 5. Tuy nhiên, cũng như 1 vài quy định trong luật An toàn tài liệu mạng, 1 vài quy định của dự thảo vẫn chưa thể chắc chắn lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân khi tham dự vận hành trên không gian mạng.

Ông Nguyễn Quang Đồng, chuyên gia chính sách phân phối hàng Viện IPS nói có Trí Thức Trẻ rằng hiện có 1 dao động trống rất lớn trong dự thảo luật, chưa bảo vệ, bảo đảm an toàn cho người dùng Việt Nam.

Theo ông, đối có 1 vài quy định pháp lý liên quan đến an toàn tài liệu trên môi trường mạng, có hai vấn đề phải bổ sung, tập trung vào nhóm quy định về an toàn tài liệu cá nhân.

Thứ nhất là an toàn tài liệu, tài khoán cá nhân người dùng trên mạng, bao gồm: thư tín, tín dụng, hồ sơ sức khỏe … Thứ hai là tin giả và những phát ngôn thù hận. Trong đó, ông Đồng nhấn mạnh vấn đề Thứ nhất.

Đối có an toàn tài liệu cá nhân, ông cho biết cần phải xuất phát từ tiêu chuẩn “mặc định quyền có tài liệu cá nhân là thuộc về người dùng chứ không phải là của công ty”. Do đó, ngoài việc quy định cần có sự chấp nhận của người dùng trước khi 1 bên được thu thập tài liệu và sử dụng tài liệu đó, cần cụ thể hóa thêm quy định về bảo toàn quyền tài liệu khi 1 công ty thực hiện giao dịch, giao dịch sáp nhập.

Ví dụ như khi JoomlArt – 1 công ty trong lĩnh vực kinh doanh web mua lại công ty Gavick.com thì 1 vài quy định pháp lý ở châu Âu đề nghị rằng công ty này chỉ được tiếp nhận 1 vài biện pháp kỹ thuật của Gavick. Đối có phần dữ liệu cá nhân người dùng cung cấp cho Gavick thì JoomlArt cần phải tiến hành điện thoại lại có người dùng và chỉ được sử dụng khi những người này cho phép.

Bởi lẽ, luật pháp châu Âu lập luận trên tiêu chuẩn: người dùng là chủ có tài liệu cá nhân, quyền có đó luôn thuộc về họ. Khi những người này cung cấp tài liệu cho công ty, công ty được phép sử dụng. Tuy nhiên, khi công ty này giao dịch, sáp nhập, phần tài liệu người dùng bị loại trừ khỏi phần giao dịch.

Hiện ở, luật Việt Nam vẫn đang bỏ trống phần này. Theo đó, Việt Nam mới chỉ quy định chung về việc công ty không được cung cấp tài liệu người dùng cho 1 bên thứ ba, nằm trong Luật An toàn tài liệu mạng.

“Trước hết luật cần xác lập được tiêu chuẩn như nêu trên, tôi nhấn mạnh lại, tài liệu cá nhân luôn thuộc quyền có của người dùng. Tiếp đó, tiêu chuẩn đó cần cụ thể hóa, chi tiết trong 1 vài văn bản luật chuyên ngành. Bởi ví dụ, nếu không chuyển tiếp cho bên thứ 3 nhưng việc công ty giao dịch, sáp nhập hoặc giải thể vậy tài liệu người dùng sẽ được bảo quản như thế nào? Nó có bị phân phối lại, sang nhượng bất chấp ý muốn của người dùng không?”, ông Đồng đặt câu hỏi. .

Do vậy, ông Đồng cho rằng những nhà làm luật cần bổ sung 1 vài quy định cụ thể nhằm loại trừ nguy cơ 1 vài công ty nước ngoài mua lại công ty trong nước và “mua” luôn dữ liệu người dùng Việt Nam. Ví dụ như thương vụ có thể có của Alipay, cũng như nhiều thương vụ khác có thể diễn ra trong thời gian tới.

“Nếu Alipay hay bất kỳ công ty nước ngoài nào khác mua lại 1 công ty chi trả điện tử Việt Nam thì họ cần phải tiến hành thu thập lại từ đầu tài liệu của người dùng”, ông Đồng nói.

Bên cạnh đó, việc thắt chặt an ninh tài liệu cho người dùng theo ông Đồng cũng có hàm ý: nếu công ty càng tuân thủ 1 vài tiêu chuẩn bảo mật người dùng thì sẽ tiện lợi hơn khi phát triển trên phạm vi toàn cầu. Bởi lẽ, điều này đã được tiến hành ở 1 vài nước trên thế gới có luật định rất nghiêm ngặt, khắt khe, đặc thù khi nó liên quan đến hồ sơ tài chính, hồ sơ sức khỏe cá nhân.

Theo Phương Ánh

Trí thức trẻ

Căn hộ Waterina Suites nằm trong dòng căn hộ cấp cao nằm trong trọng điểm hành chính quận 2 thuộc phường Thạnh Mỹ Lợi, đó chính là sản phẩm liên doanh giữa Công ty Thiên Đức và Maeda Jimusho (Nhật Bản). Xem thêm tài liệu https://waterinasuites.info/#gia-ban-waterina-suites

Tìm hiểu thêm https://giakhanhland.vn/ban-can-ho-quan-9/

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *