Táo thối rụng đầy vườn, trong khi người khác chỉ biết làm thức ăn cho lợn thì bà chủ nhỏ này lại có cách kiếm bộn tiền

Tất cả sự vật trên địa cầu này đều có sự hữu dụng riêng, không có thứ gì dễ làm là phế liệu, điều quan trọng là khách mua có thể phát hiện ra giá trị ẩn chứa nội khu những thứ phế liệu đấy hay không. Rất có thể, ở thời điểm này, vị trí này, đối có người này, đấy chỉ là phế liệu nhưng ở thời điểm và vị trí khác, thứ phế liệu này lại là thứ cần thiết và có hiệu quả cho người khác.

Những quả táo ngon nhưng… bị thối

Chị Châu năm nay đã 56 tuổi, là 1 công nhân đã về hưu, hàng tháng chị đều nhận được hơn 2.000 tệ tiền lương bổng hưu. Ở Bắc Kinh, chị có tới hai ngôi nhà, con cái đều làm việc và sinh sống ở nước ngoài, rất ít khi về nước. Sau khi về hưu, chị Châu nhận thấy cuộc sống trong đô thị quá buồn tẻ, liền bàn bạc có chồng dọn đến nhà anh họ ở 1 huyện ngoại thành, vì ở đấy không khí trong lành, nước sạch, nhịp sống lại nhàn nhã, yên bình, rất có lợi cho sức khỏe. Đồng thời, anh chị cho thuê hai căn nhà ở trọng điểm đô thị, mỗi tháng cũng kiếm được hơn 10.000 tệ nên cuộc sống rất tha hồ.

Khi anh chị Châu chuyển đến cũng là khi khu vực đấy đang có chiến dịch thúc đẩy du lịch ngoại ô, coi đấy là 1 hướng phát triển kinh tế địa phương. Anh chị liền mở 1 trang trại và cộng anh họ thuê 1 mảnh vườn rộng dao động hơn 100 mẫu để trồng cây ăn quả.

Trang trại của chị Châu chủ yếu trồng cây ăn quả và 1 ít rau xanh để phục vụ những người khách đến đấy du lịch. Những cây táo, lê của trang trại rất lôi kéo khách du lịch. Họ đều có thể mua táo có về nhà, nhờ đấy mà 1/3 số hoa quả của trang trại đã được tiêu thụ mau chóng, lợi nhuận cũng cao hơn khi phân phối cho những thương lái. Chị Châu mừng lắm, nhưng niềm vui mới nhen nhóm đã phải nhường chỗ cho nỗi lo, vì khách du lịch chỉ tới vào 1 mùa nhất định, thời gian khác trong năm không có mấy ai đến đấy. Dù cửa hàng hoa quả vẫn có đồng ra đồng vào nhưng chị không đành lòng nhìn cảnh trong vườn đầy trái cây thối, rụng.

Chất lượng táo của nhà chị Châu không phải là thấp, chỉ có điều không bảo quản được, nếu cứ để thối hỏng thì không phân phối được đồng nào cả. Những quả táo rụng chẳng có thương lái nào thu mua, nếu có ra chợ phân phối thì tiền công và tiền xe cũng đã cao hơn cả tiền phân phối. Thay vào đấy hàng xóm xung quanh nhặt quả rụng về cho lợn ăn. Mỗi năm, số táo bị vứt đi trong làng lên tới cả tấn. Từ trước tới nay, chị quen mua táo loại ngon, mỗi cân cũng phải 10 tệ nên khi nhìn thấy những quả táo bị biến thành rác lòng chị luôn trăn trở ý nghĩ làm thế nào để tận dụng hết số táo đấy, biến rác thải thành tiền.

Biến rác thành tiền

Ban đầu, chị Châu nghĩ đến việc bỏ hết những quả hỏng đi, giữ lại quả lành ép lấy nước và phân phối cho khách du lịch. Nhưng chồng và anh họ của chị 1 mực phản đối, vì nếu khách du lịch biết được rằng nước táo ép mà họ mua được làm từ những quả táo rụng và thải loại thì nhất định sẽ rất tức giận; mặt khác, muốn làm nước táo ép đấyng chai thì phải có máy móc, kĩ thuật, và phải biết mhữngh quản lí nữa. Sau lần đấy, chị Châu vẫn không từ bỏ ý định, quyết tâm tìm ra 1 phương pháp khác.

Một hôm, qua nghiên cứu, chị Châu thấy có người phát tài nhờ nuôi sâu bột, hoa quả hỏng có thể dùng làm thức ăn cho loài sâu này. Chị đã suy nghĩ nhiều và chọn lọc thử sức trên lĩnh vực mới này, sâu bột là loài có tính áp dụng cao, có thể làm thức ăn cho mhững loài bò sát, cá và gia cầm. Nuôi sâu bột đảm bảo sẽ có đầu ra, có điều giá cả sẽ là bao nhiêu mà thôi. Tiền đầu tư vào việc này cũng không đáng là bao, chỉ cần bỏ ra chút tiền để mua sâu bột về nuôi thử, nếu có thất bại thì cũng thiệt hại không đáng kể.

Thế là chị bắt tay vào nuôi sâu bột, người phân phối còn tặng cho chị mấy quyển sổ tay giải đáp mhữngh nuôi. Mất nửa năm chị Châu mới nắm vững phương pháp nuôi sâu bột, mỗi tháng, chị có thể phân phối được hơn 3.000 tệ tiền sâu, tuy không phải là 1 số tiền lớn nhưng cũng gọi là có lương bổng.

Đang trên đà phát triển, chị Châu còn nghĩ ra 1 số món ăn chế biến từ sâu bột để phân phối cho khách du lịch. Rất nhiều khách tò mò và thưởng thức món ăn có vẻ rùng rợn này 1 mhữngh thích thú, sau khi nếm thử, họ đều thấy món này cũng khá ngon miệng nên đã không tiếc lời quảng cáo giúp chị.

Việc kinh doanh của chị Châu càng ngày càng phát đạt, tiếng tăm của chị lan ra khắp vùng, rất nhiều du khách đến đấy chỉ để thưởng thức món sâu bột của chị, đồng thời được hái táo ở vườn 1 mhữngh thỏa thích.

Có 1 thời gian, số lượng sâu bột nhân được tăng quá nhanh, không tiêu thụ kịp, chị phải có sâu ra nuôi gà. Không ngờ, gà nhà chị ăn xong thì lớn rất nhanh bởi sâu bột có giá trị dinh dưỡng cao. Ngay cả trứng gà nhà chị cũng có hương vị rất khác biệt khiến thực khách rất thích thú. Vậy là cửa tiệm của chị lại có thêm hai món chủ đạo mới là thịt gà và trứng gà.

Mỗi khi có khách tới, chị Châu đều dẫn họ đi thăm quan nơi nuôi sâu bột và gà trong trang trại của mình, những người đô thị thường thích những điều mới mẻ, bên cạnh đấy, đấy cũng là 1 trải nghiệm rất thú vị. Sau khi thăm quan, ăn uống, họ còn mua gà và trứng gà về nhà để làm quà và dùng dần. Tất nhiên, giá phân phối gà và trứng gà nhà chị Châu cao hơn so có phân khúc 1 chút. Vậy là chị Châu không những đã biến những quả táo bỏ đi trong trang trại nhà mình thành thứ hữu dụng mà còn khuyến khích mhững hộ khác cộng tham dự ngành nghề này.

* Nội dung bài viết xem xét cuốn sách Bí quyết kinh doanh của ông chủ nhỏ.

Muốn kiếm nhiều tiền trong bất kỳ nghề gì cũng không bỏ qua bài học phân phối măng trúc cho người Nhật của ông chủ nhỏ này

Thảo Nguyên

Theo Trí Thức Trẻ

Căn hộ Waterina Suites nằm trong dòng căn hộ cấp cao nằm trong trọng điểm hành chính quận 2 thuộc phường Thạnh Mỹ Lợi, đấy chính là sản phẩm liên doanh giữa Công ty Thiên Đức và Maeda Jimusho (Nhật Bản). Xem thêm tài liệu https://waterinasuites.info/#gia-ban-waterina-suites

Tìm hiểu thêm https://giakhanhland.vn/ban-can-ho-quan-9/

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *